Gần 40 tuổi, tôi không dám nhảy việc Gần 40 tuổi, tôi không dám nhảy việc

Gần 40 tuổi, tôi không dám nhảy việc: Nỗi sợ vô hình mang tên “Ổn định”

Bước vào ngưỡng cửa U40, tôi có một công việc mà nhiều người gọi là “ổn định”. Mức lương đủ sống, chế độ đãi ngộ không tệ, đồng nghiệp quen thuộc và một vị trí đã gắn bó gần một thập kỷ. Mỗi sáng, tôi đến công ty như một thói quen, xử lý những công việc lặp đi lặp lại và chiều lại trở về nhà. Vòng quay ấy an toàn đến mức nhàm chán, nhưng tôi không dám phá vỡ nó. Nỗi sợ nhảy việc ở tuổi này không còn là một ý nghĩ thoáng qua, nó đã trở thành một gánh nặng vô hình, ghì chặt đôi chân tôi vào vùng an toàn mà bản thân tự tạo ra.

Chiếc còng tay vàng mang tên “Trách nhiệm”

Lý do lớn nhất níu chân tôi chính là hai chữ “trách nhiệm”. Không còn là một thanh niên độc thân sẵn sàng ăn mì gói cuối tháng để theo đuổi đam mê, giờ đây trên vai tôi là khoản vay mua nhà, là tiền học cho hai đứa con, là chi phí sinh hoạt của cả gia đình và những khoản dự phòng cho sức khỏe của cha mẹ già. Bất kỳ một quyết định mạo hiểm nào cũng có thể ảnh hưởng đến tương lai của những người tôi yêu thương. Sự ổn định của công việc hiện tại, dù nhàm chán, lại chính là sự đảm bảo vững chắc nhất cho những trách nhiệm đó. Từ bỏ nó để theo đuổi một cơ hội mới, dù hấp dẫn đến đâu, cũng giống như một canh bạc mà tôi không đủ can đảm để đặt cược.

Những bức tường thành tâm lý tự xây

Sợ hãi phải bắt đầu lại từ đầu

Tưởng tượng đến việc phải nộp CV, trải qua những vòng phỏng vấn cân não với những nhà tuyển dụng có khi còn ít tuổi hơn mình, và nếu may mắn được nhận, tôi sẽ lại là một “lính mới”. Tôi sẽ phải học lại từ đầu về văn hóa công ty, quy trình làm việc, xây dựng lại các mối quan hệ. Ở tuổi này, cái tôi và sự ngại ngùng khiến viễn cảnh đó trở nên thật đáng sợ. Tôi sợ mình không đủ nhanh nhạy để cạnh tranh với những người trẻ tuổi hơn, những người luôn tràn đầy năng lượng và sẵn sàng cống hiến thời gian một cách không giới hạn.

Lỗi thời về kỹ năng và công nghệ

Thế giới thay đổi quá nhanh. Những kiến thức tôi tích lũy được 10 năm trước có thể đã trở nên lạc hậu. Các công cụ làm việc, các nền tảng công nghệ mới liên tục ra đời. Dù vẫn cố gắng cập nhật, tôi không thể tự tin rằng mình có thể đáp ứng hoàn toàn yêu cầu của một môi trường mới, một vị trí đòi hỏi những kỹ năng tân tiến hơn. Sự tự ti về năng lực bản thân trở thành một rào cản khổng lồ, khiến tôi chùn bước mỗi khi nghĩ đến việc tìm kiếm một thử thách mới.

Nhưng ở lại có thực sự là an toàn?

Tôi tự hỏi, sự “ổn định” mà tôi đang bám víu liệu có bền vững? Khi tôi ngừng phát triển, khi kỹ năng của tôi dần cũ đi trong một môi trường quá an toàn, tôi có đang tự đào thải mình ra khỏi thị trường lao động hay không? Có khi nào, rủi ro lớn nhất lại chính là không dám chấp nhận bất kỳ rủi ro nào. Đôi khi, sau những giờ làm việc căng thẳng và suy nghĩ mông lung về tương lai, tôi tìm đến những thú vui giải trí đơn giản để lấy lại cân bằng, như tìm một thử thách mới tại Netwin chẳng hạn. Đó không phải là giải pháp cho sự nghiệp, nhưng nó là một cách để nhắc nhở bản thân rằng mình vẫn còn khả năng chinh phục và chiến thắng, dù chỉ là trong một thế giới ảo. Nó giúp tôi nhận ra rằng, nỗi sợ thay đổi đôi khi còn đáng sợ hơn chính sự thay đổi. Thay vì nhảy việc một cách đột ngột, có lẽ tôi nên bắt đầu bằng việc chuẩn bị: học một khóa học online, nhận một dự án tay trái, mở rộng mạng lưới quan hệ. Bước đi nhỏ hôm nay có thể là sự chuẩn bị cho một bước nhảy lớn và an toàn hơn vào ngày mai.